tap lam van so 3 lop 6

A. Cách viết bài văn Kể về thầy cô giáo của em 1. Bước 1: Tìm hiểu đề HS xác định được yêu cầu của đề là "kể": HS viết bài văn theo phương thức biểu đạt chính là tự sự, trần thuật về một đối tượng nhất định, có kết hợp miêu tả và biểu cảm - không sa vào miêu tả quá nhiều. van dung và van dung câp dê cao. - Thði gian làm bài kiêm tra: 45 phút/bài kiêm tra. - Thang diêm: Ðiêm bài kiêm tra tính theo thang diêm 10, diem lè cùa tông diêm toàn bài duqc làm tròn diem dén 2 chü so thâp phân. Nêu châm bài theo B 3-4 132-1 Bi-l BI-3 ,A4-2 Lóp TC 211 TC 212 (So TC 213 (Hoc viên) LICH cÁc LÓp TRUING cÅp LÝ CHiNH TRI TAI CO SO 1 (Ttlân lê til' ngày 15/08/2022 dén ngày 21/08/2022) 2, 15/08/2022 19/08/2022 Tôi: Hoot döng lành dao (GV L.Trang) KIN phòi hqp cong tác 7, 20/08/2022 Hôi Nông dân Viêt Nam (GV Thu Trang) Lý QLHCNN (GV 3 5 6 8 So ltrçng HV 21 21 21 21 Giáo viên giång d'4Y TS. Cù Thi Thúy Nga TS. Hà Vän Doanh Lâm hec 1<28 So luvng HV 13 13 13 SÓ ÐT 0912.003.793 0915.434.778 0976.501.716 0983.311.655 0916.479.688 (bài tap, bài kiêm tra, tiêu luân) trong sô 0,2; có 01 diém chuyên cân trqng sô 0,2 và 01 [Văn mẫu 6] Viết bài tập làm văn số 3 lớp 6 đề 1: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em (được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi), hướng dẫn chi tiết dàn bài và những bài văn hay cho các em tham khảo. CÁC BÀI KHÁC CÙNG CHƯƠNG Con Rồng cháu Tiên Bánh chưng, bánh giầy Bài học đường đời đầu tiên Sông nước Cà Mau Bức tranh của em gái tôi Vượt thác materi bahasa indonesia kelas 3 sd kurikulum 2013 pdf. Ngày đăng 03/10/2015, 0907 I. ĐỀ BÀI THAM KHẢO Đề 1 Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm,…. Đề 2 Kể một chuyện vui sinh hoạt như nhận lầm, nhát gan,…. Đề 3 Kể về người bạn mới quen do cùng hoạt đọng văn nghệ, thể thao mà quen, hoặc do tính tình của bạn,…. Đề 4 Kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội, gặp các thiếu niên vượt khó,…. Đề 5 Kể về những đổi mới ở quê em có điện, có đường, có trường mới, cây trồng,…. Đề 6 Kể về thày cô giáo của em người quan tâm, lo lắng và động viên em học tập. Đề 7 Kể về một người thân của em ông bà, bố mẹ, anh chị,…. II. GỢI Ý DÀN BÀI Đề 1 Tham khảo phần gợi ý dàn bài Bài tập làm văn số 2. Đề 2 A. Mở bài. - Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu chuyện. Thân bài. - Kể lại diến biến của câu chuyện. + Thời gian địa điểm xảy ra câu chuyện? + Tình huống đáng cười trong câu chuyện là gì? + Câu chuyện kết thúc ra sao? - Em rút ra được điều gì từ câu chuyện đó? C. Kết bài Ấn tượng mà câu chuyện để lại trong em là gì? Đề 3 A. Mở bài. - Giới thiệu khái quát về người bạn. - Hoàn cảnh gặp gỡ giữa hai người ở đâu? vào lúc nào? B. Thân bài. - Kể lại buổi gặp gỡ đó do tình cờ hay do người khác giới thiệu. - Đặc điểm hay tính cách của người bạn đó có gì đặc biệt? - Em thích nét tính cách nào nhất ở người bạn đó? - Sau khi quen nhau, hai người đã đã cùng thi đua hay giúp đỡ nhau như thế nào để cùng có thành tích tốt hơn trong học tập. C. Kết bài. - Tình bạn mới giúp em như thế nào trong học tập và trong cuộc sống? - Em suy nghĩ thế nào về tình bạn? Đề 4 A. Mở bài. - Cuộc gặp gỡ diễn ra khi nào? ở đâu? với ai? B. Thân bài. - Kể các chi tiết trong buổi gặp gỡ ấy. + Mở đầu cuộc gặp gỡ như thế nào? + Diến biến cuộc gặp gỡ ra sao? các sự việc, không khí, quang cảnh,…. + Cuộc gặp gỡ kết thúc trong không khí như thế nào? - Ý nghĩa của cuộc gặp gỡ là gì? C. Kết bài. - Cuộc gặp gỡ để lại trong em những ấn tượng gì? Giúp em mở rộng hiểu biết và quan hệ ra sao? Đề 5 A. Mở bài. - Giới thiệu khái quát về quê em. B. Thân bài. - Quê em trong quá khứ như thế nào? - Quê em ngày nay đã đổi mới ra sao? + Quang cảnh? + Nhịp sống? + Tinh thần hăng say lao động? - Nhìn quê hương đổi mới, cảm giác của em thế nào? C. Kết bài. - Em mong ước như thế nào về quê hương trong tương lai? Đề 6 Tham khảo phần gợi ý dàn bài Bài tập làm văn số 2. Đề 7 A. Mở bài. - Giới thiệu sơ lược về người mà em sẽ kể tên, tính cách,…. B. Thân bài. - Đặc điểm và tính cách nổi bật của người mà em đang kể là gì? - Người mà em đang kể đã giúp đỡ bảo ban em như thế nào trong học tập và trong cuộc sống? - Tình cảm của em và người đó ra sao? - Có thể kể thêm về một kỉ niệm nào đó đáng nhớ nhất của em và người đó. C. Kết bài. - Niềm hạnh phúc của bản thân khi có được một người ông bà, cha mẹ, anh chị,.. tốt. III. BÀI VIẾT THAM KHẢO Bài 1. Ngày ấy, nhà tôi ở ven một con suối nhỏ nước trong veo, vào những hôm trời nắng đẹp đứng trên bờ suối, tôi có thể nhìn thấu xuống tận dưới đáy, ở đó có những viên sỏi trắng tinh và cả những đàn cá trắng tung tăng bơi lội. Hàng ngày, tôi cùng lũ bạn lại rủ nhau ra suối, đi men theo mép của con suối bắt ốc, nhặt đá trắng về để chơi đồ hàng. Và vui nhất là vào những ngày hè, chúng tôi thường trốn mẹ ra suối tắm. Thực ra con suối nhỏ nhưng có những đoạn rất sâu có thể ngập đầu người lớn. Và ở trên đó là chiếc cầu của nhà dân bắc qua để lấy lối đi vào nhà. Như thường lệ, buổi trưa ấy, chờ cho mẹ ngủ say tôi liền chạy sang nhà mấy thằng bạn học cùng lớp rủ chúng ra chỗ cầu nhà ông Quân chúng tôi thường đặt tên những chiếc cầu bằng chính tên nhà chủ đó. Buổi trưa trời nắng nóng như lửa đốt, được đắm mình trong dòng nước mát thì còn gì bằng. Bởi vậy nên vừa nghe tiếng huýt sáo báo hiệu quen thuộc của tôi, mấy thằng cũng vội vã lách cửa sau, nhanh chóng ra chỗ hẹn. Vừa ra khỏi nhà, cả lũ chúng tôi chạy thật nhanh vì sợ cha mẹ phát hiện ra, bởi chúng tôi đều biết rằng nếu bị bại lộ chắc chắn đứa nào đứa nấy sẽ no đòn. Năm phút sau, cây cầu và dòng nước mát đã hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi có ý kiến hôm nay sẽ không bơi bình thường như mọi khi nữa mà thi nhảy xa, tức là đứng trên cầu nhảy xuống, ai nhảy xa nhất sẽ là người thắng cuộc. ì oàm một hồi lâu đã chán, chúng tôi trèo lên một mỏm đá nằm nghỉ ngơi ngắm mây trời. Lúc này Thắng – thằng cha gan lì cóc tía nhất lên tiếng - Tớ nghĩ ra trò mới nữa rồi. - Trò gì vậy? Cả lũ nhao nhao lên tiếng hỏi. - Chơi lặn, đứa nào lặn được lâu nhất tuần sau đi học sẽ không phải đeo cặp. Cả lũ reo hò hưởng ứng nhiệt liệt. Trở lại chỗ chơi cũ, tôi nói - Bây giờ sẽ thi lần lượt từng đứa một, những đứa còn lại đứng trên bờ theo dõi bấm giờ. Và tôi phân công luôn vì Thắng là người đầu têu nên sẽ là người thử sức đầu tiên, cả bọn vỗ tay hưởng ứng. Quả thật trong nhóm Thắng luôn tỏ ra đàn anh hơn cả, hắn không những học giỏi mà mọi trò chơi hắn cũng chẳng bao giờ chịu thua ai. Thắng chuẩn bị tinh thần xong, tôi hô - Một. Hai. Ba. Bắt đầu… ùm…Thắng đã nhảy khỏi cây cầu mất tăm trong dòng nước. Lũ chúng tôi reo hò tán thưởng và bắt đầu bấm giờ 1,2, 3, phút trôi qua sang phút qua vẫn chưa thấy Thắng nổi lên. Chúng tôi trầm trồ khen ngợi sự tài ba của Thắng. Sang đến phút thứ 4, tôi bỗng cảm thấy nóng ruột bởi bình thường nhiều lắm thì chỉ đến phút thứ ba là chúng tôi đã chẳng thể nào chịu nổi. Thế mà đến giờ vẫn chưa thấy Thắng, mấy đứa kia cũng bắt đầu lo lắng, chỉ trong nháy mắt chẳng kịp bảo nhau câu nào mấy đứa bơi giỏi liền nhảy xuống, vừa lúc đó chúng tôi đã thấy Thắng trồi lên, khuôn mặt tái nhợt, thở lấy thở để, chúng tôi vội vàng dìu Thắng vào bờ. Người Thắng lúc này đã gần như lả đi. Phải mười phút sau Thắng mới lên tiếng - Chỉ cần một tích tắc nữa thôi là tao đi chầu thuỷ thần chúng mày ạ. - Sao vậy, mọi ngày mày bơi, lặn giỏi lắm cơ mà. - ừ, thì tao vẫn tự tin như vậy, nhưng đúng lúc sắp chịu không nổi định trồi lên thì tao bị vướng vào chùm rễ cây mọc lan từ rừng ra cuốn chặt vào chân, tao cứ định trồi lên thì nó lại kéo tao xuống, may quá đúng lúc nghĩ rằng chết thật rồi thì bỗng dưng chân tao lại giật ra được và cố sức ngoi lên. Nghe tiếng Thắng hổn hển kể, chúng tôi đứa nào đứa nấy đều khiếp sợ. Chờ cho Thắng đỡ mệt chúng tôi mới dám về nhà và câu chuyện này vẫn mãi là bí mật của lũ chúng tôi. Và đó là kỉ niệm sâu sắc nhất mà tôi nhớ mãi đấy các bạn ạ. Bài 2. Vì hoàn cảnh gia đình em phải theo bố mẹ chuyển về thành phố sống. Vậy là mấy năm liền em vẫn chưa có dịp về thăm quê. Đến hè vừa rồi vì đạt giải Toán thành phố nên bố mẹ em thưởng cho em một chuyến về quê. Ngồi trên xe em vô cùng hồi hộp và tự hỏi sau mấy năm xa cách không biết bây giờ quê của em có gì thay đổi không, những người bạn của em ra sao có ai phải bỏ học không. Vì quê em ngày xưa nghèo lắm, rất nhiều bạn chỉ học hết cấp một đã phải bỏ học đi chăn trâu. Chiếc xe đưa em từ từ rẽ phải, đường vẫn êm ru, em cứ ngỡ vẫn là con đường của phố huyện nhưng bất chợt em nhìn thấy cây đa cổ thụ ở đầu đường. Ôi con đường của quê mình đây mà. Em sung sướng reo lên - Bố ơi, đường về quê không còn ổ gà như trước nữa nhỉ. Bố gật đầu. mỉm cười - Con đường này làm từ năm ngoái con ạ. Bất giác tôi nhớ lại cách đây mấy năm, ngày đó mỗi khi trời mưa, người dân làng tôi rất ngại ra phố huyện vì con đường sẽ vô cùng lầy lội, khó đi, có những đoạn phải dắt xe. Đi ra được đến phố thì người đã lấm lem đầy bùn đất. Thế mà bây giờ con đường ấy đã được thay thế bằng một con đường nhựa đen bóng láng. Tôi thấy người và xe qua lại có vẻ đông hơn trước rất nhiều. Từng đoàn xe đạp xe máy nối đuôi nhau, nhìn ai cũng tươi vui hớn hở. Càng về gần làng tôi càng ngạc nhiên vì sự thay đổi đến bất ngờ. Những ngôi nhà lá năm xưa giờ được thay thế bằng những ngôi nhà ngói sáng sủa đủ màu sắc, đây đó còn có những ngôi nhà hai, ba tầng như ở thành phố. Trong nhà cũng đầy đủ sa lông, tủ tường và trên tường cũng có những chùm đèn đủ màu sắc. Và đằng trước là những sân xi măng sạch bong phơi đầy lúa. Tôi nhớ trước đây người ta thường phơi lúa bằng sân đất cho nên dù có quét sạch đến mấy thóc vẫn đầy sạn và lúa phơi ở sân đất rất khó khô. Chiếc xe bon bon đưa tôi về đến tận sân nhà bác trai tôi. Căn nhà lá năm xưa cũng được thay thế bằng ngôi nhà hai tầng đồ sộ. Nhớ lại cách đây chỉ vài năm, làng tôi vẫn thuần nông nghiệp. Mọi thứ người ta chỉ biết trông vào ruộng lúa, luống rau. Nhìn khắp nơi chỉ thấy những cánh đồng lúa xanh mát thẳng cánh cò bay, mở mắt họ đã ra đồng, cặm cụi làm cho đến khi mặt trời lặn, sương đã vương áo họ mới trở về. Về đến nhà ai nấy lùa vội bát cơm là lên giường ngủ, chẳng biết đến xem phim, nghe ca nhạc là gì. Trẻ con như chúng tôi cũng phải làm, cứ đi học về ăn cơm xong lại theo đàn trâu, đàn bò lên rừng. Tối về chỉ còn xếp sách vở vào cặp là đi ngủ nên chẳng mấy đứa học giỏi. Cuộc sống lúc đó bình yên nhưng nghèo quá. Nhưng bây giờ, tôi thấy mọi chuyện đã thay đổi, nhà nào cũng có tivi đầu đĩa. Ngay từ đầu xóm người ta đã nghe rộn rã tiếng hát từ những chiếc đài catxets, từ chiếc đầu đĩa phát ra. Thôn xóm trở nên rộn rã. Và tôi nghe bác tôi kể lại cứ đến mùa bóng đá thì xóm làng càng rộn rã hơn. Trai tráng trong làng tụ tập nhau ngồi xem bóng đá. Họ xem rất vô tư vì không có cá độ như ở thành phố. Phương tiện đi lại cũng hiện đại hơn trước rất nhiều, trước đây khắp đường làng chỉ thấy toàn xe đạp, vậy mà nay hầu như nhà nào cũng có xe máy để đi lại, có người còn đi xe máy khi ra ngoài đồng làm, họ dựng xe ở trên bờ. Tôi rất vui khi thấy các bạn của mình đều học lên lớp 6, các bạn ấy cũng rất chú tâm vào chuyện học hành với mơ ước sau này đỗ đại học và được lên thành phố học. Tôi thầm nghĩ Nếu sau này chúng tôi lại được học đại học cùng nhau thì vui biết mấy… Quê hương tôi mọi thứ đã đổi thay, trong bóng chiều thướt tha từng đàn trâu no tròn đủng đỉnh về chuồng, đằng xa từng đoàn người gánh lúa về, bước chân thoăn thoắt, tiếng cười nói râm ran. Phong cảnh ngày càng tươi đẹp hơn khi xen lẫn những cánh đồng xanh bao la, những vườn cây đầy hoa trái là những ngôi nhà xây đủ màu sắc. Xa xa, từng đàn cò trắng bay trong ánh nắng vàng rực rỡ. Nhìn quê hương đi lên nhanh chóng, tôi cũng thấy rạo rực vô cùng. Tôi chỉ mong học hành thật tốt để nhanh chóng trở về làm giàu đẹp hơn cho quê hương. Bài 3. Quê tôi ở nông thôn nhưng tôi lớn lên ở thành phố. Từ bé đến giờ, tôi mới chỉ được về quê có một lần. Nhưng lần ấy đã xa xôi lắm rồi, tôi chẳng còn nhớ điều gì nữa. Chả là lúc ấy tôi còn quá bé mà. Tuần vừa qua, tôi thật bất ngờ khi được bố mẹ cho về quê chơi ngày chủ nhật. Chuyến đi đã để lại trong tôi bao kỷ niệm khó quên. Suốt đêm hôm trước, tôi gần như không ngủ. Tôi cứ nằm mà tưởng tượng về quê nội. Tôi chỉ nhớ mang máng đó là một vùng quê nghèo ở miền trung du. Sáng sớm tàu đã chạy, tôi nghủ lăn trong lòng mẹ vì mệt quá. Lúc tỉnh dậy bước chân đầu tiên từ tàu bước xuống là bước chân tôi đi vào nhà nội. Ngôi nhà nằm ngay cạnh đường tàu, ba gian cũ kỹ, được xây bằng thứ gạch mà lâu ngày đã bị đám rêu làm cho ngả màu xanh. Trước mặt ngôi nhà là cánh đồng lúa mới gặt xong, những gốc lúa trơ ra phơi mình dưới những cơn gió heo may. Ăn cơm trưa xong, bố mẹ bắt tôi đi ngủ như ở trên thành phố. Đến chiều, tôi mới được mẹ cho đi chơi cùng các anh chị ở ngoài đồng. Một khung cảnh rộng mênh mông bát ngát nhìn mỏi mắt ở phía xa cũng chỉ thấy núi và mây trắng chứ không như thành phố chỉ thấy toàn nhà tầng và cao ốc. Đang cắm đầu đuổi theo con cào cào có cặp cánh màu xanh đỏ, tôi bỗng lao sầm vào một cậu bé trông người nhỏ nhắn hơn tôi khiến cậu bật phăng chiếc chạt bò. Tôi vội vàng - Xin lỗi cậu! Cậu có sao không? - Không! Em không sao! Còn anh? - Mình cũng không sao Bây giờ tôi mới có dịp quan sát kỹ người bạn cậu người nhỏ nhắn nhưng nhìn khuôn mặt xem chừng không ít tuổi hơn tôi. Nước da cậu đen nhém nhưng đôi mắt sáng có vẻ rất thông minh. Tôi chủ động làm quen - Mình tên là Hải, mới về đây thăm ông bà nội. Còn bạn tên gì? Bạn bao nhiêu tuổi? - Em tên là Minh, em 12 tuổi. - Vậy hả? Thế là chúng mình cùng tuổi với nhau. Sự niềm nở của Minh không ngờ đã khiến một cậu bé khó tính như tôi nhanh chóng hoà nhập với đồng quê. Minh đã chỉ cho tôi bao thú chơi ttong buổi chiều ngắn ngủi. Những thú chơi ấy đến trong mơ tôi cũng chẳng bao giờ có thể nghĩ ra. Phải chăng vì thế mà tôi đã trở thành khó tính. Và vì thế mà giờ đây tôi mới phải đeo cặp kính cận nặng nề với một mớ kiến thức không sao tiêu thụ nổi. Minh kể cho tôi biết, cậu cũng là học sinh giỏi toàn diện của trường nhưng so với tôi, Minh còn biết bao nhiêu thứ khác. Minh dạy tôi biết bắt dế đồng rồi cho một cái hộp đề chơi trò chọi dế, dạy cách thả diều, dạy cách nghe tiếng sáo để phân biệt diều nhỏ, diều to… Tóm lại ở Minh, tôi thấy như có một kho những trò chơi mà tuổi thơ những ai lớn lên ở thành phố không bao giờ biết được. Buổi chiều ngắn ngủi trôi đi nhanh chóng. Tôi chia tay người bạn mới quen để về thành phố. Trước khi đi Minh còn cho tôi một chiếc diều. Tôi cầm chiếc diều lấy làm thích thú mặc dù đem về thành phố nhà mình chẳng biết sẽ thả ở đâu. Về đến nhà, thỉnh thoảng tôi lại viết thư về quê hỏi thăm Minh. Tôi hay kể cho Minh nghe chuyện phố phường, còn Minh lại bù đắp cho tôi những trống rỗng của tuổi thơ. Minh là người bạn mà tôi quen gần đây nhất. Tôi thật không ngờ ở cái nơi xa xôi ấy, tôi lại có được một tình bạn sâu sắc và thân thương đến vậy! I. ĐỀ BÀI THAM KHẢO Đề 1 Kể về một kỉ niệm đáng nhớđược khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm,…. Đề 2 Kểmột chuyện vui sinh hoạt như nhận lầm, nhát gan,….Đề 3 Kể về người bạn mới quen do cùng hoạt đọng văn nghệ, thể thao mà quen, hoặc do tính tình củabạn,….Đề 4 Kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội, gặp các thiếu niên vượt khó,….Đề 5 Kể về những đổi mới ở quê em có điện, có đường, có trường mới, cây trồng,….Đề 6 Kể về thày cô giáo của em người quan tâm, lo lắng và động viên em học tập.Đề 7 Kể về một người thân của em ông bà, bố mẹ, anh chị,….II. GỢI Ý DÀN BÀIĐề 1 Tham khảo phần gợi ý dàn bài Bài tập làm văn số 2.Đề 2A. Mở Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu Thân Kể lại diến biến của câu chuyện.+ Thời gian địa điểm xảy ra câu chuyện?+ Tình huống đáng cười trong câu chuyện là gì?+ Câu chuyện kết thúc ra sao?- Em rút ra được điều gì từ câu chuyện đó?C. Kết bài Ấn tượng mà câu chuyện để lại trong em là gì?Đề 3A. Mở Giới thiệu khái quát về người Hoàn cảnh gặp gỡ giữa hai người ở đâu? vào lúc nào?B. Thân Kể lại buổi gặp gỡ đó do tình cờ hay do người khác giới thiệu.- Đặc điểm hay tính cách của người bạn đó có gì đặc biệt? - Em thích nét tính cách nào nhất ở người bạn đó?- Sau khi quen nhau, hai người đã đã cùng thi đua hay giúp đỡ nhau như thế nào để cùng có thành tíchtốt hơn trong học Kết Tình bạn mới giúp em như thế nào trong học tập và trong cuộc sống?- Em suy nghĩ thế nào về tình bạn?Đề 4A. Mở Cuộc gặp gỡ diễn ra khi nào? ở đâu? với ai?B. Thân Kể các chi tiết trong buổi gặp gỡ ấy.+ Mở đầu cuộc gặp gỡ như thế nào?+ Diến biến cuộc gặp gỡ ra sao? các sự việc, không khí, quang cảnh,….+ Cuộc gặp gỡ kết thúc trong không khí như thế nào?- Ý nghĩa của cuộc gặp gỡ là gì?C. Kết Cuộc gặp gỡ để lại trong em những ấn tượng gì? Giúp em mở rộng hiểu biết và quan hệ ra sao?Đề 5A. Mở Giới thiệu khái quát về quê Thân Quê em trong quá khứ như thế nào?- Quê em ngày nay đã đổi mới ra sao?+ Quang cảnh?+ Nhịp sống?+ Tinh thần hăng say lao động?- Nhìn quê hương đổi mới, cảm giác của em thế nào?C. Kết Em mong ước như thế nào về quê hương trong tương lai? Đề 6 Tham khảo phần gợi ý dàn bài Bài tập làm văn số 2.Đề 7A. Mở Giới thiệu sơ lược về người mà em sẽ kể tên, tính cách,….B. Thân Đặc điểm và tính cách nổi bật của người mà em đang kể là gì?- Người mà em đang kể đã giúp đỡ bảo ban em như thế nào trong học tập và trong cuộc sống?- Tình cảm của em và người đó ra sao?- Có thể kể thêm về một kỉ niệm nào đó đáng nhớ nhất của em và người Kết Niềm hạnh phúc của bản thân khi có được một người ông bà, cha mẹ, anh chị,.. BÀI VIẾT THAM KHẢOBài ấy, nhà tôi ở ven một con suối nhỏ nước trong veo, vào những hôm trời nắng đẹp đứng trên bờ suối,tôi có thể nhìn thấu xuống tận dưới đáy, ở đó có những viên sỏi trắng tinh và cả những đàn cá trắng tungtăng bơi ngày, tôi cùng lũ bạn lại rủ nhau ra suối, đi men theo mép của con suối bắt ốc, nhặt đá trắng về đểchơi đồ hàng. Và vui nhất là vào những ngày hè, chúng tôi thường trốn mẹ ra suối tắm. Thực ra con suốinhỏ nhưng có những đoạn rất sâu có thể ngập đầu người lớn. Và ở trên đó là chiếc cầu của nhà dân bắcqua để lấy lối đi vào thường lệ, buổi trưa ấy, chờ cho mẹ ngủ say tôi liền chạy sang nhà mấy thằng bạn học cùng lớp rủchúng ra chỗ cầu nhà ông Quân chúng tôi thường đặt tên những chiếc cầu bằng chính tên nhà chủ đó.Buổi trưa trời nắng nóng như lửa đốt, được đắm mình trong dòng nước mát thì còn gì bằng. Bởi vậy nênvừa nghe tiếng huýt sáo báo hiệu quen thuộc của tôi, mấy thằng cũng vội vã lách cửa sau, nhanh chóng rachỗ ra khỏi nhà, cả lũ chúng tôi chạy thật nhanh vì sợ cha mẹ phát hiện ra, bởi chúng tôi đều biết rằngnếu bị bại lộ chắc chắn đứa nào đứa nấy sẽ no phút sau, cây cầu và dòng nước mát đã hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi có ý kiến hôm nay sẽ khôngbơi bình thường như mọi khi nữa mà thi nhảy xa, tức là đứng trên cầu nhảy xuống, ai nhảy xa nhất sẽ làngười thắng cuộc. ì oàm một hồi lâu đã chán, chúng tôi trèo lên một mỏm đá nằm nghỉ ngơi ngắm mâytrời. Lúc này Thắng – thằng cha gan lì cóc tía nhất lên tiếng- Tớ nghĩ ra trò mới nữa Trò gì vậy?Cả lũ nhao nhao lên tiếng Chơi lặn, đứa nào lặn được lâu nhất tuần sau đi học sẽ không phải đeo cặp. Cả lũ reo hò hưởng ứng nhiệt liệt. Trở lại chỗ chơi cũ, tôi nói- Bây giờ sẽ thi lần lượt từng đứa một, những đứa còn lại đứng trên bờ theo dõi bấm tôi phân công luôn vì Thắng là người đầu têu nên sẽ là người thử sức đầu tiên, cả bọn vỗ tay hưởngứng. Quả thật trong nhóm Thắng luôn tỏ ra đàn anh hơn cả, hắn không những học giỏi mà mọi trò chơihắn cũng chẳng bao giờ chịu thua chuẩn bị tinh thần xong, tôi hô- Một. Hai. Ba. Bắt đầu…ùm…Thắng đã nhảy khỏi cây cầu mất tăm trong dòng nước. Lũ chúng tôi reo hò tán thưởng và bắt đầubấm giờ 1,2, 3, phút trôi qua sang phút qua vẫn chưa thấy Thắng nổi lên. Chúng tôi trầm trồ khen ngợi sựtài ba của Thắng. Sang đến phút thứ 4, tôi bỗng cảm thấy nóng ruột bởi bình thường nhiều lắm thì chỉ đếnphút thứ ba là chúng tôi đã chẳng thể nào chịu nổi. Thế mà đến giờ vẫn chưa thấy Thắng, mấy đứa kiacũng bắt đầu lo lắng, chỉ trong nháy mắt chẳng kịp bảo nhau câu nào mấy đứa bơi giỏi liền nhảy xuống,vừa lúc đó chúng tôi đã thấy Thắng trồi lên, khuôn mặt tái nhợt, thở lấy thở để, chúng tôi vội vàng dìuThắng vào bờ. Người Thắng lúc này đã gần như lả đi. Phải mười phút sau Thắng mới lên tiếng- Chỉ cần một tích tắc nữa thôi là tao đi chầu thuỷ thần chúng mày Sao vậy, mọi ngày mày bơi, lặn giỏi lắm cơ ừ, thì tao vẫn tự tin như vậy, nhưng đúng lúc sắp chịu không nổi định trồi lên thì tao bị vướng vào chùmrễ cây mọc lan từ rừng ra cuốn chặt vào chân, tao cứ định trồi lên thì nó lại kéo tao xuống, may quá đúnglúc nghĩ rằng chết thật rồi thì bỗng dưng chân tao lại giật ra được và cố sức ngoi tiếng Thắng hổn hển kể, chúng tôi đứa nào đứa nấy đều khiếp sợ. Chờ cho Thắng đỡ mệt chúng tôimới dám về nhà và câu chuyện này vẫn mãi là bí mật của lũ chúng tôi. Và đó là kỉ niệm sâu sắc nhất màtôi nhớ mãi đấy các bạn hoàn cảnh gia đình em phải theo bố mẹ chuyển về thành phố sống. Vậy là mấy năm liền em vẫn chưacó dịp về thăm quê. Đến hè vừa rồi vì đạt giải Toán thành phố nên bố mẹ em thưởng cho em một chuyếnvề quê. Ngồi trên xe em vô cùng hồi hộp và tự hỏi sau mấy năm xa cách không biết bây giờ quê của emcó gì thay đổi không, những người bạn của em ra sao có ai phải bỏ học không. Vì quê em ngày xưa nghèolắm, rất nhiều bạn chỉ học hết cấp một đã phải bỏ học đi chăn xe đưa em từ từ rẽ phải, đường vẫn êm ru, em cứ ngỡ vẫn là con đường của phố huyện nhưng bấtchợt em nhìn thấy cây đa cổ thụ ở đầu đường. Ôi con đường của quê mình đây mà. Em sung sướng reolên- Bố ơi, đường về quê không còn ổ gà như trước nữa gật đầu. mỉm cười- Con đường này làm từ năm ngoái con giác tôi nhớ lại cách đây mấy năm, ngày đó mỗi khi trời mưa, người dân làng tôi rất ngại ra phốhuyện vì con đường sẽ vô cùng lầy lội, khó đi, có những đoạn phải dắt xe. Đi ra được đến phố thì ngườiđã lấm lem đầy bùn đất. Thế mà bây giờ con đường ấy đã được thay thế bằng một con đường nhựa đenbóng láng. Tôi thấy người và xe qua lại có vẻ đông hơn trước rất nhiều. Từng đoàn xe đạp xe máy nốiđuôi nhau, nhìn ai cũng tươi vui hớn hở. Càng về gần làng tôi càng ngạc nhiên vì sự thay đổi đến bất ngờ. Những ngôi nhà lá năm xưa giờ đượcthay thế bằng những ngôi nhà ngói sáng sủa đủ màu sắc, đây đó còn có những ngôi nhà hai, ba tầng như ởthành phố. Trong nhà cũng đầy đủ sa lông, tủ tường và trên tường cũng có những chùm đèn đủ màu đằng trước là những sân xi măng sạch bong phơi đầy lúa. Tôi nhớ trước đây người ta thường phơi lúabằng sân đất cho nên dù có quét sạch đến mấy thóc vẫn đầy sạn và lúa phơi ở sân đất rất khó xe bon bon đưa tôi về đến tận sân nhà bác trai tôi. Căn nhà lá năm xưa cũng được thay thế bằngngôi nhà hai tầng đồ lại cách đây chỉ vài năm, làng tôi vẫn thuần nông nghiệp. Mọi thứ người ta chỉ biết trông vào ruộnglúa, luống rau. Nhìn khắp nơi chỉ thấy những cánh đồng lúa xanh mát thẳng cánh cò bay, mở mắt họ đã rađồng, cặm cụi làm cho đến khi mặt trời lặn, sương đã vương áo họ mới trở về. Về đến nhà ai nấy lùa vộibát cơm là lên giường ngủ, chẳng biết đến xem phim, nghe ca nhạc là gì. Trẻ con như chúng tôi cũng phảilàm, cứ đi học về ăn cơm xong lại theo đàn trâu, đàn bò lên rừng. Tối về chỉ còn xếp sách vở vào cặp là đingủ nên chẳng mấy đứa học giỏi. Cuộc sống lúc đó bình yên nhưng nghèo bây giờ, tôi thấy mọi chuyện đã thay đổi, nhà nào cũng có tivi đầu đĩa. Ngay từ đầu xóm người tađã nghe rộn rã tiếng hát từ những chiếc đài catxets, từ chiếc đầu đĩa phát ra. Thôn xóm trở nên rộn rã. Vàtôi nghe bác tôi kể lại cứ đến mùa bóng đá thì xóm làng càng rộn rã hơn. Trai tráng trong làng tụ tập nhaungồi xem bóng đá. Họ xem rất vô tư vì không có cá độ như ở thành tiện đi lại cũng hiện đại hơn trước rất nhiều, trước đây khắp đường làng chỉ thấy toàn xe đạp, vậymà nay hầu như nhà nào cũng có xe máy để đi lại, có người còn đi xe máy khi ra ngoài đồng làm, họdựng xe ở trên rất vui khi thấy các bạn của mình đều học lên lớp 6, các bạn ấy cũng rất chú tâm vào chuyện học hànhvới mơ ước sau này đỗ đại học và được lên thành phố học. Tôi thầm nghĩ Nếu sau này chúng tôi lại đượchọc đại học cùng nhau thì vui biết mấy…Quê hương tôi mọi thứ đã đổi thay, trong bóng chiều thướt tha từng đàn trâu no tròn đủng đỉnh vềchuồng, đằng xa từng đoàn người gánh lúa về, bước chân thoăn thoắt, tiếng cười nói râm cảnh ngày càng tươi đẹp hơn khi xen lẫn những cánh đồng xanh bao la, những vườn cây đầy hoatrái là những ngôi nhà xây đủ màu sắc. Xa xa, từng đàn cò trắng bay trong ánh nắng vàng rực quê hương đi lên nhanh chóng, tôi cũng thấy rạo rực vô cùng. Tôi chỉ mong học hành thật tốt đểnhanh chóng trở về làm giàu đẹp hơn cho quê tôi ở nông thôn nhưng tôi lớn lên ở thành phố. Từ bé đến giờ, tôi mới chỉ được về quê có một lần ấy đã xa xôi lắm rồi, tôi chẳng còn nhớ điều gì nữa. Chả là lúc ấy tôi còn quá bé mà. Tuần vừaqua, tôi thật bất ngờ khi được bố mẹ cho về quê chơi ngày chủ nhật. Chuyến đi đã để lại trong tôi bao kỷniệm khó đêm hôm trước, tôi gần như không ngủ. Tôi cứ nằm mà tưởng tượng về quê nội. Tôi chỉ nhớ mangmáng đó là một vùng quê nghèo ở miền trung du. Sáng sớm tàu đã chạy, tôi nghủ lăn trong lòng mẹ vìmệt quá. Lúc tỉnh dậy bước chân đầu tiên từ tàu bước xuống là bước chân tôi đi vào nhà nội. Ngôi nhànằm ngay cạnh đường tàu, ba gian cũ kỹ, được xây bằng thứ gạch mà lâu ngày đã bị đám rêu làm cho ngảmàu xanh. Trước mặt ngôi nhà là cánh đồng lúa mới gặt xong, những gốc lúa trơ ra phơi mình dướinhững cơn gió heo cơm trưa xong, bố mẹ bắt tôi đi ngủ như ở trên thành phố. Đến chiều, tôi mới được mẹ cho đi chơicùng các anh chị ở ngoài đồng. Một khung cảnh rộng mênh mông bát ngát nhìn mỏi mắt ở phía xa cũngchỉ thấy núi và mây trắng chứ không như thành phố chỉ thấy toàn nhà tầng và cao ốc. Đang cắm đầu đuổitheo con cào cào có cặp cánh màu xanh đỏ, tôi bỗng lao sầm vào một cậu bé trông người nhỏ nhắn hơn tôi khiến cậu bật phăng chiếc chạt bò. Tôi vội vàng- Xin lỗi cậu! Cậu có sao không?- Không! Em không sao! Còn anh?- Mình cũng không saoBây giờ tôi mới có dịp quan sát kỹ người bạn cậu người nhỏ nhắn nhưng nhìn khuôn mặt xem chừngkhông ít tuổi hơn tôi. Nước da cậu đen nhém nhưng đôi mắt sáng có vẻ rất thông minh. Tôi chủ động làmquen- Mình tên là Hải, mới về đây thăm ông bà nội. Còn bạn tên gì? Bạn bao nhiêu tuổi?- Em tên là Minh, em 12 Vậy hả? Thế là chúng mình cùng tuổi với niềm nở của Minh không ngờ đã khiến một cậu bé khó tính như tôi nhanh chóng hoà nhập với đồngquê. Minh đã chỉ cho tôi bao thú chơi ttong buổi chiều ngắn ngủi. Những thú chơi ấy đến trong mơ tôicũng chẳng bao giờ có thể nghĩ ra. Phải chăng vì thế mà tôi đã trở thành khó tính. Và vì thế mà giờ đâytôi mới phải đeo cặp kính cận nặng nề với một mớ kiến thức không sao tiêu thụ nổi. Minh kể cho tôi biết,cậu cũng là học sinh giỏi toàn diện của trường nhưng so với tôi, Minh còn biết bao nhiêu thứ khác. Minhdạy tôi biết bắt dế đồng rồi cho một cái hộp đề chơi trò chọi dế, dạy cách thả diều, dạy cách nghe tiếngsáo để phân biệt diều nhỏ, diều to… Tóm lại ở Minh, tôi thấy như có một kho những trò chơi mà tuổi thơnhững ai lớn lên ở thành phố không bao giờ biết chiều ngắn ngủi trôi đi nhanh chóng. Tôi chia tay người bạn mới quen để về thành phố. Trước khi điMinh còn cho tôi một chiếc diều. Tôi cầm chiếc diều lấy làm thích thú mặc dù đem về thành phố nhàmình chẳng biết sẽ thả ở đến nhà, thỉnh thoảng tôi lại viết thư về quê hỏi thăm Minh. Tôi hay kể cho Minh nghe chuyện phốphường, còn Minh lại bù đắp cho tôi những trống rỗng của tuổi thơ. Minh là người bạn mà tôi quen gầnđây nhất. Tôi thật không ngờ ở cái nơi xa xôi ấy, tôi lại có được một tình bạn sâu sắc và thân thương đếnvậy! ... cảnh? + Nhịp sống? + Tinh thần hăng say lao động? - Nhìn quê hương đổi mới, cảm giác em nào? C Kết - Em mong ước quê hương tương lai? Đề 6 Tham khảo phần gợi ý dàn Bài tập làm văn số 2 Đề 7... ban em học tập sống? - Tình cảm em người sao? - Có thể kể thêm kỉ niệm đáng nhớ em người C Kết - Niềm hạnh phúc thân có người ông bà, cha mẹ, anh chị, tốt III BÀI VIẾT THAM KHẢO Bài Ngày ấy,... Sau quen nhau, hai người đã thi đua hay giúp đỡ nhau để có thành tích tốt học tập C Kết - Tình bạn giúp em học tập sống? - Em suy nghĩ tình bạn? Đề 4 A Mở - Cuộc gặp gỡ diễn nào? đâu? với ai? - Xem thêm -Xem thêm Viết bài tập làm văn số 3 Lớp 6, Viết bài tập làm văn số 3 Lớp 6, Hướng dẫn Soạn Bài 12 sách giáo khoa Ngữ văn 6 tập đang xem Viết bài tập làm văn số 3 lớp 6 Nội dung bài Soạn bài Viết bài tập làm văn số 3 sgk Ngữ văn 6 tập 1 bao gồm đầy đủ bài soạn, tóm tắt, miêu tả, tự sự, cảm thụ, phân tích, thuyết minh… đầy đủ các bài văn mẫu lớp 6 hay nhất, giúp các em học tốt môn Ngữ văn lớp bài Viết bài tập làm văn số 3 sgk Ngữ văn 6 tập 1Đề bàiChọn một trong bảy đề nêu ở mục 1 phần Luyện tập Xây dựng bài tự sự – kể chuyện đời Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm,….b Kể một chuyện vui sinh hoạt như nhận lầm, nhát gan,…c Kể về người bạn mới quen do cùng hoạt động văn nghệ, thể thao mà quen, tính tình của bạn,…d Kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội, gặp các thiếu niên vượt khó,..đ Kể về những đổi mới ở quê em có điện, có đường, có trường mới, cây trồng,…e Kể về thầy giáo cô giáo của em người quan tâm, lo lắng và động viên em học tậpg Kể về một người thân của em ông bà, bố mẹ, anh chị,…1. Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm,…a Mở bài– Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu chuyệnb Thân bài– Kể lại diến biến của câu chuyện.+ Thời gian địa điểm xảy ra câu chuyện?+ Tình huống đáng cười trong câu chuyện là gì?+ Câu chuyện kết thúc ra sao?– Em rút ra được điều gì từ câu chuyện đó?c Kết bàiẤn tượng mà câu chuyện để lại trong em là gì?2. Kể một chuyện vui sinh hoạt như nhận lầm, nhát gan,…a Mở bài– Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu bài– Kể lại diễn biến của câu chuyện.+ Thời gian địa điểm xảy ra câu chuyện?+ Tình huống đáng cười trong câu chuyện là gì?+ Câu chuyện kết thúc ra sao?– Em rút ra được điều gì từ câu chuyện đó?c Kết bàiẤn tượng mà câu chuyện để lại trong em là gì?3. Kể về người bạn mới quen do cùng hoạt động văn nghệ, thể thao mà quen, tính tình của bạn,…a Mở bài– Giới thiệu khái quát về người bạn.– Hoàn cảnh gặp gỡ giữa hai người ở đâu? Vào lúc nào?b Thân bài– Kể lại buổi gặp gỡ đó do tình cờ hay do người khác giới thiệu.– Đặc điểm hay tính cách của người bạn đó có gì đặc biệt?– Em thích nét tính cách nào nhất ở người bạn đó?– Sau khi quen nhau, hai người đã đã cùng thi đua hay giúp đỡ nhau như thế nào để cùng có thành tích tốt hơn trong học Kết bài– Tình bạn mới giúp em như thế nào trong học tập và trong cuộc sống?– Em suy nghĩ thế nào về tình bạn?4. Kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội, gặp các thiếu niên vượt khó…a Mở bài– Cuộc gặp gỡ diễn ra khi nào? ở đâu? Với ai?b Thân bài– Kể các chi tiết trong buổi gặp gỡ ấy.+ Mở đầu cuộc gặp gỡ như thế nào?+ Diễn biến cuộc gặp gỡ ra sao? các sự việc, không khí, quang cảnh,….+ Cuộc gặp gỡ kết thúc trong không khí như thế nào?– Ý nghĩa của cuộc gặp gỡ là gì?c Kết bài– Cuộc gặp gỡ để lại trong em những ấn tượng gì? Giúp em mở rộng hiểu biết và quan hệ ra sao?5. Kể về những đổi mới ở quê em có điện, có đường, có trường mới, cây trồng,…a Mở bài– Giới thiệu khái quát về quê Thân bài– Quê em trong quá khứ như thế nào?– Quê em ngày nay đã đổi mới ra sao?+ Quang cảnh?+ Nhịp sống?+ Tinh thần hăng say lao động?– Nhìn quê hương đổi mới, cảm giác của em thế nào?c Kết bài– Em mong ước như thế nào về quê hương trong tương lai?6. Kể về thầy giáo cô giáo của em người quan tâm, lo lắng và động viên em học tậpa Mở bàiGiới thiệu qua về thầy/cô giáo mà em sắp lại hoàn cảnh và ấn tượng khiến em kính trọng và quý mến cô/thầy Thân bàiMiêu tả đôi nét về thầy/cô giáo mà em quý mến. Nên tả những nét độc đáo và ấn tượng của thầy/cô về tính tình, tính cách của thầy/cô niệm sâu sắc nhất giữa em và thầy/cô giáo đó là gì?Nay đã lên lớp 6, tình cảm của em đối với thầy/cô giáo đó ra sao?c Kết bàiNêu ra sự kính trọng và yêu mến khi không còn được học với thầy/cô giáo và em sẽ phấn đấu trong việc học tập để không phụ lòng thầy/ Kể về một người thân của em ông bà, bố mẹ, anh chị,…a Mở bài– Giới thiệu sơ lược về người mà em sẽ kể tên, tính cách,….b Thân bài– Đặc điểm và tính cách nổi bật của người mà em đang kể là gì?– Người mà em đang kể đã giúp đỡ bảo ban em như thế nào trong học tập và trong cuộc sống?– Tình cảm của em và người đó ra sao?– Có thể kể thêm về một kỉ niệm nào đó đáng nhớ nhất của em và người Kết bài– Niềm hạnh phúc của bản thân khi có được một người ông bà, cha mẹ, anh chị,.. dụ tham khảo Kể về mẹa Mở bài– Giới thiệu về mẹ.– Tình cảm chung về Thân bài– Giới thiệu bao quát• Biểu cảm về ngoại hình.– Mái tóc mẹ đen mượt và dài ngang vai ôm lấy khuôn mặt.– Nước da mẹ ko trắng như bao người phụ nữ khác vì ngày xưa mẹ đã vất vả kiếm ra tiền để lo cho gia cảm về tính tình, thái độ, sở thích, công việc.– Mẹ dạy chị em tôi học bài, cách nói năng, cư xử với mọi người.– Khi chị em tôi làm sai là mẹ lại nhẹ nhàng nhắc nhở.• Kỉ niệm giữa mình và mẹ.• Biểu cảm trực Kết bài– Cảm nghĩ, tình cảm về mẹ.– Lời hứa kể chuyện mẫu – Tham khảo1. Kể về một kỉ niệm đáng nhớBài làmNhà tôi ở ven một con suối nhỏ nước trong veo. Vào những hôm trời nắng đẹp đứng trên bờ suôi, tôi có thể nhìn thấu xuống tận dưới đáy, ở đó có những viên sỏi trắng tinh và cả những đàn cá trắng tung tăng bơi ngày, tôi cùng lũ bạn rủ nhau ra suối, đi men theo mép của con suối bắt ốc, nhặt đá trắng về để chơi đồ hàng. Vui nhất là vào những ngày hè, chúng tôi thường trốn mẹ ra suối tắm. Thực ra, con suối nhỏ nhưng có những đoạn rất sâu có thể ngập đầu người lớn. Và ở trên đó là chiếc cầu của nhà dân bắc qua để lấy lối đi vào thường lệ, buổi trưa ấy, chờ cho mẹ ngủ say, tôi liền chạy sang nhà mấy thằng bạn cùng xóm rủ ra suối. Buổi trưa trời nắng nóng như lửa đốt, được đắm mình trong dòng nước mát thì còn gì bằng. Bởi vậy, nên vừa nghe tiếng huýt sáo báo hiệu quen thuộc của tôi, mấy thằng cũng vội vã lách cửa sau, nhanh chóng ra chỗ hẹn. Cả lũ chúng tôi chạy thật nhanh vì sợ cha mẹ phát hiện ra, bởi nếu bị bại lộ chắc chắn chẳng được đi, có khi đứa nào đứa nấy sẽ no nước mắt hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi có ý kiến hôm nay sẽ không bơi bình thường như mọi khi nữa mà thi nhảy xa, tức là đứng trên cầu nhảy xuống, ai nhảy xa nhất sẽ là người thắng cuộc. Hùng – thằng gan lì nhất thêm sáng kiến– Tớ nghĩ ra trò mới nữa rồi.– Trò gì vậy?Cả lũ nhao nhao lên tiếng hỏi.– Chơi lặn, đứa nào lặn được lâu nhất tuần sau đi học sẽ không phải đeo lũ reo hò hưởng ứng nhiệt liệt. Tôi nói– Bây giờ sẽ thi lần lượt từng đứa một, những đứa còn lại đứng trên bờ theo dõi bấm tôi phân công luôn vì Hùng là người đầu têu nên sẽ là người thử sức đầu tiên, cả bọn vỗ tay hưởng ứng. Quả thật trong nhóm Hùng luôn tỏ ra đàn anh hơn cả, hắn không những học giỏi mà mọi trò chơi hắn cũng chẳng bao giờ chịu thua chuẩn bị tinh thần xong, tôi hô– Một. Hai. Ba. Bắt đầu…Ùm… Hùng đã nhảy xuống và mất tăm trong dòng nước. Lũ chúng tôi reo hò tán thưởng và bắt đầu bấm giờ 1, 2, 3, phút trôi qua sang phút qua vẫn chưa thấy Hùng nổi lên. Chúng tôi trầm trồ khen ngợi sự tài ba của Hùng. Sang đến phút thứ 4, tôi cảm thấy nóng ruột bởi bình thường nhiều lắm thì chỉ đến phút thứ ba là chúng tôi đã chẳng thể nào chịu mà đến giờ vẫn chưa thấy Hùng. Mấy đứa kia cũng bắt đầu lo lắng, chỉ trong nháy mắt chẳng kịp bảo nhau câu nào mấy đứa bơi giỏi liền nhảy xuống. Vừa lúc đó Hùng cũng trồi lên, khuôn mặt tái nhợt, thở lấy thở để, chúng tôi vội vàng dìu vào bờ. Người Hùng lúc này đã gần như lả đi. Phải mười phút sau Hùng mới lên tiếng– Chỉ cần một tích tắc nữa thôi là tao đi chầu thuỷ thần chúng mày ạ.– Sao vậy, mọi ngày mày bơi, lặn giỏi lắm cơ mà.– Ừ, thì tao vẫn tự tin như vậy, nhưng đúng lúc sắp chịu không nổi định trồi lên thì tao bị vướng vào chùm rễ cây mọc lan từ rừng ra cuốn chặt vào chân, tao cứ định trồi lên thì nó lại kéo tao xuống, may quá đúng lúc nghĩ rằng chết thật rồi thì bỗng dưng chân tao lại giật ra được và cố sức ngoi tiếng Hùng hổn hển kể, chúng tôi đứa nào đứa nấy đều khiếp sợ. Chờ cho Hùng đỡ mệt chúng tôi mới dám về nhà và câu chuyện này vẫn mãi là bí mật của lũ chúng tôi. Và đó là kỉ niệm sâu sắc nhất mà tôi nhớ mãi đấy các bạn Kể về một người thân của emBài làmCác cụ ta ngày xưa thường nói, “Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò do biết đi”, bé Tún của em năm nay cũng đã gần một tuổi và đang ở giai đoạn tập đi, tập Tún là người nhỏ nhất nên ai cũng nhường phần hơn cho bé. Em quý Tún lắm, gương mặt bé thật xinh và bụ bẫm. Đôi má bé hồng như hai quả táo đỏ, ai trông thấy cũng muôn thơm một cái. Mỗi khi Tún cười thì nhô lên những chiếc răng trắng tinh. Những sợi tóc mềm mại như sợi tơ tằm được cắt tỉa rất gọn gàng. Đôi mắt Tún tròn, đen lay láy, dưới đôi lông mày hình trăng khuyết đen nhạt. Nụ cười hồn nhiên, thơ ngây của bé làm cho gương mặt của bé càng đáng yêu Tún mới lẫm chẫm biết đi nên nó thích đi lắm. Bé thường nhoài ra khỏi lòng mẹ và bám vào bờ tường lần từng bước một. Bé rất sợ bị ngã, nên hai bàn tay bé khi tập đi đều bám rất chặt vào tường. Rồi bé cứ tập đi suốt ngày, ngã lại đứng lên. Có lúc, bé buông tay và đi được vài bước lại ngã xuống đất, nhưng bé đứng dậy và vẫn tiếp tục cuộc hành trình đi của mình. Mọi người đều theo dõi và thích thú những bước đi lẫm chẫm của bé, ai cũng mong bé có thể đi rất nhiều đồ chơi, nhưng Tún chỉ thích quả bóng màu hồng và con búp bê. Em thường chơi với Tún, mỗi khi em cho quả bóng lăn ra xa thì Tún lại bò lại chỗ đó để lấy bóng. Nhiều lúc, em cố ý ném quả bóng lồng vào gầm bàn rồi Tún lại chui vào để lấy quả bóng ấy ra chơi rất ngoan, ai bảo gì thì làm cái ấy, nếu ai gọi thì Tún lại d… ạ, ai bảo Tún gọi bà thì Tún gọi bà… ơ… nói ngọng líu, ngọng lô. Giọng nói non nớt của bé mới dễ thương làm sao. Tún tuy ngoan những cũng có ít tật xấu, nào là cắn, làm nũng, ngửa cổ ăn vạ, lúc thì đòi chơi, lúc thì đòi bế, lúc thì khóc nhưng không ai dỗ dành thì Tún lại lấy đồ chơi ra sắp sắp, xếp xếp rồi chơi xếp hình, lắp ghép…Đùa nghịch chán, bé Tún lại lăn ra ngủ. Mẹ bế bé lên giường, đặt nằm ngay ngắn, nhưng chỉ được một lúc thì bé lại dang rộng tay chân. Đôi mắt khép hờ, đôi môi múm mím như đang bú mẹ trông thật dễ thương. Em rất thích bé Tún khi ngủ, khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu, hồng hào, thỉnh thoảng em lại ghé xuống thơm vào má Tún, hai cái má thơm thơm mùi như bé có những giấc mộng đẹp nên khi ngủ, bé cười rất đáng yêu. Mẹ em thường nói rằng, cái dáng nằm này của bé là dễ nuôi, hay ăn chóng lớn. Quả là đúng, hằng ngày bé ăn hết ba bát bột, thế mà còn đòi ăn nhà đều yêu quý Tún, bé luôn luôn đem lại cho cả nhà những trận cười vui, trận cười sảng khoái về hành động và lời nói. Chỉ còn vài tháng nữa là có thể dắt bé đi chơi rồi, em rất thích và mong chóng đến ngày Kể lại một đêm giao thừa ở nhà emBài làmChuông đồng hồ đã điểm mười tiếng. Phút giao thừa gần đến. Cả gia đình tôi đã tụ họp đầy đủ. Không khí chuẩn bị đón giao thừa thật vui và ấm cúng. Đây có lẽ là những khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong năm đối với mỗi khách đã được trang hoàng từ chiều. Mọi thứ được bày trí thật đẹp. Góc phía bên trái tủ là một cành đào chúm chím nụ. Những cánh hoa đầu tiên đã hé nở phơn phớt hồng, chen giữa những chồi lá xanh biếc. Góc phía bên phải là một cây quất chi chít quả, có hình dáng như một ngọn tháp. Ông cùng bố loay hoay xếp lại vị trí của cành đào. Rồi treo câu đối tết lên hai bên bàn thờ tổ khi đó, ở dưới bếp, mẹ và chị tôi đang sửa soạn mâm cỗ để cúng giao thừa. Trước hết là mâm đựng hoa quả. Nhìn mâm ngũ quả, tôi thầm thán phục sự khéo léo và con mắt thẩm mĩ của mẹ. Hai nải chuối màu vàng ghép lại tựa như vầng trăng vầng trăng ấy được đặt một trái bưởi to, vàng rộm, còn nguyên cuống lá xanh. Ba trái cam sành màu đỏ được xếp quanh trái bưởi. Chen giữa là những trái hồng xiêm màu nâu xám và một chùm nho tím mọng. Năm loại quả với năm màu sắc khác nhau được bố trí thật hài hoà. Ngoài mâm ngũ quả, mẹ và chị còn sắp một mâm xôi chè đầy đặn. Xong đâu đấy, mẹ đặt hai mâm lễ lên bàn thờ rồi vào xem chương trình “Gặp nhau cuối năm” với gia thành viên nhí của gia đình, tôi muốn được thể hiện mình. Thấy chị đưa hoa ra cắm, tôi xăng xái soạn cái này, soạn cái kia. Thực chất là tôi đang làm bừa bộn thêm. Nhưng chị tôi không hề quát mắng, thậm chí còn tươi cười nhắc tôi và tự tay xếp lại. Chỉ một lát, chị đã cắm xong một bình hoa thật đẹp đặt lên bàn. Sau đó, chị treo thêm chùm bóng bay xanh đỏ lên cành đào và nhắc tôi bật chùm đèn đồng hồ nhích dần tới con số mười hai. Đường phố vẫn nhộn nhịp người qua lại. Họ đang đi chơi xuân và hái lộc đấy. Tiết trời hơi se lạnh làm cho không khí đêm giao thừa thêm đượm sắc xuân. Hương trầm hoà quyện trong hương hoa nồng đó, trên những cành cây có tiếng chồi non cựa mình khe khẽ, tí tách, dìu dịu êm êm. Tôi hồi hộp nhìn lên đồng hồ liên tục, đếm từng tiếng tích tắc để điểm thời gian trôi. Lúc này, mọi người đã ngồi quây quần bên chiếc bàn trà. Cả gia đình gương mặt người nào cũng rạng rỡ, háo năm phút,, ba phút,… “Bính boong… bính boong”, tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng đều đặn. Cùng lúc đó, trên vòm trời, những chùm pháo hoa xanh đỏ, tím vàng nổ ra liên tiếp. Qua màn hình của chiếc tivi, pháo hoa cũng bừng lên từng chùm không ngớt, ông tôi run run thắp nén hương lên bàn đứng lặng hàng phút. Có lẽ ông đang trò chuyện với tổ tiên để nhờ ông bà tổ tiên phù hộ cho gia đình tôi một năm mới tốt lành, bình an. Khi pháo hoa dứt thì lời của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết vang lên. Cả nhà ngồi yên lặng, lắng nghe với tâm trạng xúc động. Nhất là ông xúc động xuất hiện trên khuôn mặt đầy nếp nhăn mà rạng rỡ. Nghe xong lời chúc tết, mọi người ngồi quây quần bên mâm cỗ cúng giao thừa. Nắp chai rượu được bật ra. Những li rượu hồng được nâng lên chạm vào nhau tanh tách. Bố tôi trịnh trọng đứng lên, thay mặt cả nhà chúc sức khoẻ ông tôi chúc chị em tôi học giỏi, chúc mẹ trẻ mãi không già. Những lời chúc của mọi người loạt vang lên làm rộn ràng cả căn phòng nhỏ. Bỗng tiếng chuông điện thoại. Đó là tiếng chuông điện thoại của cậu tôi từ xe điện về chúc tết. Một không khí đầm ấm ngập tràn. Ca khúc “Happy new year” cất lên làm cho không khí thêm tưng bừng khoảnh khắc giao thừa, bố tôi cùng các chú trong xóm đi chúc từng nhà. Ông và mẹ chuẩn bị lo tiếp khách, còn hai chị em tôi đi hái lộc đầu đường, người và xe nườm nượp. Tiếng nhạc nhà ai đó vang lên náo nức “Xuân, xuân ơi xuân đã về!”… “Tết, tết, tết đến rồi!”… Tôi nhẹ tay ngắt một nhành lộc non, chúc cho cả nhà mạnh khoẻ và ao ước mình học thật thêm Cách Vẽ Lục Giác - Đều Bằng Tay Và CompaMột năm mới bắt trướcBài tiếp theoTrên đây là bài Hướng dẫn Viết bài tập làm văn số 3 sgk Ngữ văn 6 tập 1 đầy đủ và ngắn gọn nhất. Chúc các bạn làm bài Ngữ văn tốt! Soạn Ngữ văn lớp 6 bài văn số 3Soạn bài Viết bài tập làm văn số 3Soạn bài lớp 6 Viết bài tập làm văn số 3 được VnDoc biên soạn bám sát theo nội dung sách giáo khoa Ngữ văn lớp 6 giúp các em học sinh ôn tập, từ đó học tập tốt môn Ngữ Văn lớp 6 chuẩn bị cho bài giảng sắp tới đây của mẫu lớp 6 Cảm nhận về bài Chân, Tay, Tai, Mắt, MiệngPhân tích truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, MiệngSoạn bài Ngữ văn lớp 6 Chân, Tay, Tai, Mắt, MiệngVIẾT BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 3làm tại lớpI. ĐỀ BÀI THAM KHẢOĐề 1 Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm,….Đề 2 Kể một chuyện vui sinh hoạt như nhận lầm, nhát gan,….Đề 3 Kể về người bạn mới quen do cùng hoạt đọng văn nghệ, thể thao mà quen, hoặc do tính tình của bạn,….Đề 4 Kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội, gặp các thiếu niên vượt khó,….Đề 5 Kể về những đổi mới ở quê em có điện, có đường, có trường mới, cây trồng,….Đề 6 Kể về thày cô giáo của em người quan tâm, lo lắng và động viên em học tập.Đề 7 Kể về một người thân của em ông bà, bố mẹ, anh chị,….II. GỢI Ý DÀN BÀIĐề 1 Tham khảo phần gợi ý dàn bài Bài tập làm văn số 2.Đề 2A. Mở Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu Thân Kể lại diễn biến của câu chuyện.+ Thời gian địa điểm xảy ra câu chuyện?+ Tình huống đáng cười trong câu chuyện là gì?+ Câu chuyện kết thúc ra sao?- Em rút ra được điều gì từ câu chuyện đó?C. Kết bài Ấn tượng mà câu chuyện để lại trong em là gì?Đề 3A. Mở Giới thiệu khái quát về người Hoàn cảnh gặp gỡ giữa hai người ở đâu? vào lúc nào?B. Thân Kể lại buổi gặp gỡ đó do tình cờ hay do người khác giới thiệu.- Đặc điểm hay tính cách của người bạn đó có gì đặc biệt?- Em thích nét tính cách nào nhất ở người bạn đó?- Sau khi quen nhau, hai người đã đã cùng thi đua hay giúp đỡ nhau như thế nào để cùng có thành tích tốt hơn trong học Kết Tình bạn mới giúp em như thế nào trong học tập và trong cuộc sống?- Em suy nghĩ thế nào về tình bạn?Đề 4A. Mở Cuộc gặp gỡ diễn ra khi nào? ở đâu? với ai?B. Thân Kể các chi tiết trong buổi gặp gỡ ấy.+ Mở đầu cuộc gặp gỡ như thế nào?+ Diễn biến cuộc gặp gỡ ra sao? các sự việc, không khí, quang cảnh,….+ Cuộc gặp gỡ kết thúc trong không khí như thế nào?- Ý nghĩa của cuộc gặp gỡ là gì?C. Kết Cuộc gặp gỡ để lại trong em những ấn tượng gì? Giúp em mở rộng hiểu biết và quan hệ ra sao?Đề 5A. Mở Giới thiệu khái quát về quê Thân Quê em trong quá khứ như thế nào?- Quê em ngày nay đã đổi mới ra sao?+ Quang cảnh?+ Nhịp sống?+ Tinh thần hăng say lao động?- Nhìn quê hương đổi mới, cảm giác của em thế nào?C. Kết Em mong ước như thế nào về quê hương trong tương lai?Đề 6 Tham khảo phần gợi ý dàn bài Bài tập làm văn số 2.Đề 7A. Mở Giới thiệu sơ lược về người mà em sẽ kể tên, tính cách,….B. Thân Đặc điểm và tính cách nổi bật của người mà em đang kể là gì?- Người mà em đang kể đã giúp đỡ bảo ban em như thế nào trong học tập và trong cuộc sống?- Tình cảm của em và người đó ra sao?- Có thể kể thêm về một kỉ niệm nào đó đáng nhớ nhất của em và người Kết Niềm hạnh phúc của bản thân khi có được một người ông bà, cha mẹ, anh chị,.. BÀI VIẾT THAM KHẢOBài ấy, nhà tôi ở ven một con suối nhỏ nước trong veo, vào những hôm trời nắng đẹp đứng trên bờ suối, tôi có thể nhìn thấu xuống tận dưới đáy, ở đó có những viên sỏi trắng tinh và cả những đàn cá trắng tung tăng bơi ngày, tôi cùng lũ bạn lại rủ nhau ra suối, đi men theo mép của con suối bắt ốc, nhặt đá trắng về để chơi đồ hàng. Và vui nhất là vào những ngày hè, chúng tôi thường trốn mẹ ra suối tắm. Thực ra con suối nhỏ nhưng có những đoạn rất sâu có thể ngập đầu người lớn. Và ở trên đó là chiếc cầu của nhà dân bắc qua để lấy lối đi vào thường lệ, buổi trưa ấy, chờ cho mẹ ngủ say tôi liền chạy sang nhà mấy thằng bạn học cùng lớp rủ chúng ra chỗ cầu nhà ông Quân chúng tôi thường đặt tên những chiếc cầu bằng chính tên nhà chủ đó. Buổi trưa trời nắng nóng như lửa đốt, được đắm mình trong dòng nước mát thì còn gì bằng. Bởi vậy nên vừa nghe tiếng huýt sáo báo hiệu quen thuộc của tôi, mấy thằng cũng vội vã lách cửa sau, nhanh chóng ra chỗ ra khỏi nhà, cả lũ chúng tôi chạy thật nhanh vì sợ cha mẹ phát hiện ra, bởi chúng tôi đều biết rằng nếu bị bại lộ chắc chắn đứa nào đứa nấy sẽ no phút sau, cây cầu và dòng nước mát đã hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi có ý kiến hôm nay sẽ không bơi bình thường như mọi khi nữa mà thi nhảy xa, tức là đứng trên cầu nhảy xuống, ai nhảy xa nhất sẽ là người thắng cuộc. ì oàm một hồi lâu đã chán, chúng tôi trèo lên một mỏm đá nằm nghỉ ngơi ngắm mây trời. Lúc này Thắng - thằng cha gan lì cóc tía nhất lên tiếng- Tớ nghĩ ra trò mới nữa Trò gì vậy?Cả lũ nhao nhao lên tiếng Chơi lặn, đứa nào lặn được lâu nhất tuần sau đi học sẽ không phải đeo lũ reo hò hưởng ứng nhiệt liệt. Trở lại chỗ chơi cũ, tôi nói- Bây giờ sẽ thi lần lượt từng đứa một, những đứa còn lại đứng trên bờ theo dõi bấm tôi phân công luôn vì Thắng là người đầu têu nên sẽ là người thử sức đầu tiên, cả bọn vỗ tay hưởng ứng. Quả thật trong nhóm Thắng luôn tỏ ra đàn anh hơn cả, hắn không những học giỏi mà mọi trò chơi hắn cũng chẳng bao giờ chịu thua chuẩn bị tinh thần xong, tôi hô- Một. Hai. Ba. Bắt đầu…ùm…Thắng đã nhảy khỏi cây cầu mất tăm trong dòng nước. Lũ chúng tôi reo hò tán thưởng và bắt đầu bấm giờ 1, 2, 3, phút trôi qua sang phút thứ tư vẫn chưa thấy Thắng nổi lên. Chúng tôi trầm trồ khen ngợi sự tài ba của Thắng. Sang đến phút thứ 4, tôi bỗng cảm thấy nóng ruột bởi bình thường nhiều lắm thì chỉ đến phút thứ ba là chúng tôi đã chẳng thể nào chịu nổi. Thế mà đến giờ vẫn chưa thấy Thắng, mấy đứa kia cũng bắt đầu lo lắng, chỉ trong nháy mắt chẳng kịp bảo nhau câu nào mấy đứa bơi giỏi liền nhảy xuống, vừa lúc đó chúng tôi đã thấy Thắng trồi lên, khuôn mặt tái nhợt, thở lấy thở để, chúng tôi vội vàng dìu Thắng vào bờ. Người Thắng lúc này đã gần như lả đi. Phải mười phút sau Thắng mới lên tiếng- Chỉ cần một tích tắc nữa thôi là tao đi chầu thuỷ thần chúng mày Sao vậy, mọi ngày mày bơi, lặn giỏi lắm cơ Ừ, thì tao vẫn tự tin như vậy, nhưng đúng lúc sắp chịu không nổi định trồi lên thì tao bị vướng vào chùm rễ cây mọc lan từ rừng ra cuốn chặt vào chân, tao cứ định trồi lên thì nó lại kéo tao xuống, may quá đúng lúc nghĩ rằng chết thật rồi thì bỗng dưng chân tao lại giật ra được và cố sức ngoi tiếng Thắng hổn hển kể, chúng tôi đứa nào đứa nấy đều khiếp sợ. Chờ cho Thắng đỡ mệt chúng tôi mới dám về nhà và câu chuyện này vẫn mãi là bí mật của lũ chúng tôi. Và đó là kỉ niệm sâu sắc nhất mà tôi nhớ mãi đấy các bạn hoàn cảnh gia đình em phải theo bố mẹ chuyển về thành phố sống. Vậy là mấy năm liền em vẫn chưa có dịp về thăm quê. Đến hè vừa rồi vì đạt giải Toán thành phố nên bố mẹ em thưởng cho em một chuyến về quê. Ngồi trên xe em vô cùng hồi hộp và tự hỏi sau mấy năm xa cách không biết bây giờ quê của em có gì thay đổi không, những người bạn của em ra sao có ai phải bỏ học không. Vì quê em ngày xưa nghèo lắm, rất nhiều bạn chỉ học hết cấp một đã phải bỏ học đi chăn xe đưa em từ từ rẽ phải, đường vẫn êm ru, em cứ ngỡ vẫn là con đường của phố huyện nhưng bất chợt em nhìn thấy cây đa cổ thụ ở đầu đường. Ôi con đường của quê mình đây mà. Em sung sướng reo lên- Bố ơi, đường về quê không còn ổ gà như trước nữa gật đầu mỉm cười- Con đường này làm từ năm ngoái con giác tôi nhớ lại cách đây mấy năm, ngày đó mỗi khi trời mưa, người dân làng tôi rất ngại ra phố huyện vì con đường sẽ vô cùng lầy lội, khó đi, có những đoạn phải dắt xe. Đi ra được đến phố thì người đã lấm lem đầy bùn đất. Thế mà bây giờ con đường ấy đã được thay thế bằng một con đường nhựa đen bóng láng. Tôi thấy người và xe qua lại có vẻ đông hơn trước rất nhiều. Từng đoàn xe đạp xe máy nối đuôi nhau, nhìn ai cũng tươi vui hớn về gần làng tôi càng ngạc nhiên vì sự thay đổi đến bất ngờ. Những ngôi nhà lá năm xưa giờ được thay thế bằng những ngôi nhà ngói sáng sủa đủ màu sắc, đây đó còn có những ngôi nhà hai, ba tầng như ở thành phố. Trong nhà cũng đầy đủ sa lông, tủ tường và trên tường cũng có những chùm đèn đủ màu sắc. Và đằng trước là những sân xi măng sạch bong phơi đầy lúa. Tôi nhớ trước đây người ta thường phơi lúa bằng sân đất cho nên dù có quét sạch đến mấy thóc vẫn đầy sạn và lúa phơi ở sân đất rất khó xe bon bon đưa tôi về đến tận sân nhà bác trai tôi. Căn nhà lá năm xưa cũng được thay thế bằng ngôi nhà hai tầng đồ lại cách đây chỉ vài năm, làng tôi vẫn thuần nông nghiệp. Mọi thứ người ta chỉ biết trông vào ruộng lúa, luống rau. Nhìn khắp nơi chỉ thấy những cánh đồng lúa xanh mát thẳng cánh cò bay, mở mắt họ đã ra đồng, cặm cụi làm cho đến khi mặt trời lặn, sương đã vương áo họ mới trở về. Về đến nhà ai nấy lùa vội bát cơm là lên giường ngủ, chẳng biết đến xem phim, nghe ca nhạc là gì. Trẻ con như chúng tôi cũng phải làm, cứ đi học về ăn cơm xong lại theo đàn trâu, đàn bò lên rừng. Tối về chỉ còn xếp sách vở vào cặp là đi ngủ nên chẳng mấy đứa học giỏi. Cuộc sống lúc đó bình yên nhưng nghèo bây giờ, tôi thấy mọi chuyện đã thay đổi, nhà nào cũng có tivi đầu đĩa. Ngay từ đầu xóm người ta đã nghe rộn rã tiếng hát từ những chiếc đài catxets, từ chiếc đầu đĩa phát ra. Thôn xóm trở nên rộn rã. Và tôi nghe bác tôi kể lại cứ đến mùa bóng đá thì xóm làng càng rộn rã hơn. Trai tráng trong làng tụ tập nhau ngồi xem bóng đá. Họ xem rất vô tư vì không có cá độ như ở thành tiện đi lại cũng hiện đại hơn trước rất nhiều, trước đây khắp đường làng chỉ thấy toàn xe đạp, vậy mà nay hầu như nhà nào cũng có xe máy để đi lại, có người còn đi xe máy khi ra ngoài đồng làm, họ dựng xe ở trên rất vui khi thấy các bạn của mình đều học lên lớp 6, các bạn ấy cũng rất chú tâm vào chuyện học hành với mơ ước sau này đỗ đại học và được lên thành phố học. Tôi thầm nghĩ Nếu sau này chúng tôi lại được học đại học cùng nhau thì vui biết mấy...Quê hương tôi mọi thứ đã đổi thay, trong bóng chiều thướt tha từng đàn trâu no tròn đủng đỉnh về chuồng, đằng xa từng đoàn người gánh lúa về, bước chân thoăn thoắt, tiếng cười nói râm cảnh ngày càng tươi đẹp hơn khi xen lẫn những cánh đồng xanh bao la, những vườn cây đầy hoa trái là những ngôi nhà xây đủ màu sắc. Xa xa, từng đàn cò trắng bay trong ánh nắng vàng rực quê hương đi lên nhanh chóng, tôi cũng thấy rạo rực vô cùng. Tôi chỉ mong học hành thật tốt để nhanh chóng trở về làm giàu đẹp hơn cho quê hương. Những hướng dẫn soạn bài Viết bài tập làm văn số 3 lớp 6 là những gợi ý quan trọng và cần thiết giúp em biết cách làm các đề văn đã cho như Kể một câu chuyện vui sinh hoạt, Kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội, gặp các thiếu niên vượt khó,..., Kể về những đổi mới ở quê em có điện, có đường, có trường mới, cây trồng,..., Kể về một ngưởi thân của em ông bà, bô" mẹ, anh chị,.... Soạn bài Viết bài tập làm văn số 3 lớp 6Chọn một trong bảy đề nêu ở mục 1 phần Luyện tập Xây dựng bài tự sự - kể chuyện đời Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm,….b Kể một chuyện vui sinh hoạt như nhận lầm, nhát gan,…c Kể về người bạn mới quen do cùng hoạt động văn nghệ, thể thao mà quen, tính tình của bạn,…d Kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội, gặp các thiếu niên vượt khó,..đ Kể về những đổi mới ở quê em có điện, có đường, có trường mới, cây trồng,...e Kể về thầy giáo cô giáo của em người quan tâm, lo lắng và động viên em học tậpg Kể về một người thân của em ông bà, bố mẹ, anh chị,…Trả lời1. Dàn bài Kể về một kỉ niệm đáng nhớa. Mở bài Kỉ niệm tuổi thơ đó xảy ra khi nào hoặc là ở quê nào, con vật nào….b. Thân bài- Kể lạ diễn biến chi tiết về kỉ niệm tuổi thơ đó+, Đó là một kỉ niệm đẹp chẳng hạn bạn tặng em một cái vòng rất đẹp hoặc cũng có thể là chuyện buồn vì em đã đánh mất một người bạn tốt.+, Sự việc xảy ra như thế nào và diễn Kỉ niệm đó để lại ấn tượng gì trong lòng Kết bài Cảm xúc, suy nghĩ của em về kỉ niệm đó. Kỉ niệm đó giúp em nhận ra bài học hoặc điều gì?2. Dàn bài Kể một chuyện vui sinh hoạt như nhận lầm, nhát gan,…a. Mở Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu Thân Kể lại diễn biến của câu chuyện.+ Thời gian địa điểm xảy ra câu chuyện?+ Tình huống đáng cười trong câu chuyện là gì?+ Câu chuyện kết thúc ra sao?- Em rút ra được điều gì từ câu chuyện đó?c. Kết bài Ấn tượng mà câu chuyện để lại trong em là gì?3. Dàn bài Kể về người bạn mới quen do cùng hoạt động văn nghệ, thể thao mà quen, tính tình của bạn,…a. Mở Giới thiệu khái quát về người Hoàn cảnh gặp gỡ giữa hai người ở đâu? vào lúc nào?b. Thân Kể lại buổi gặp gỡ đó do tình cờ hay do người khác giới thiệu.- Đặc điểm hay tính cách của người bạn đó có gì đặc biệt?- Em thích nét tính cách nào nhất ở người bạn đó?- Sau khi quen nhau, hai người đã đã cùng thi đua hay giúp đỡ nhau như thế nào để cùng có thành tích tốt hơn trong học Kết Tình bạn mới giúp em như thế nào trong học tập và trong cuộc sống?- Em suy nghĩ thế nào về tình bạn?4. Dàn bài Kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội, gặp các thiếu niên vượt khó,..a. Mở Cuộc gặp gỡ diễn ra khi nào? ở đâu? với ai?b. Thân Kể các chi tiết trong buổi gặp gỡ ấy.+ Mở đầu cuộc gặp gỡ như thế nào?+ Diễn biến cuộc gặp gỡ ra sao? các sự việc, không khí, quang cảnh,….+ Cuộc gặp gỡ kết thúc trong không khí như thế nào?- Ý nghĩa của cuộc gặp gỡ là gì?c. Kết Cuộc gặp gỡ để lại trong em những ấn tượng gì? Giúp em mở rộng hiểu biết và quan hệ ra sao?5. Dàn bài Kể về những đổi mới ở quê em có điện, có đường, có trường mới, cây trồng,...a. Mở Giới thiệu khái quát về quê Thân Quê em trong quá khứ như thế nào?- Quê em ngày nay đã đổi mới ra sao?+ Quang cảnh?+ Nhịp sống?+ Tinh thần hăng say lao động?- Nhìn quê hương đổi mới, cảm giác của em thế nào?c. Kết Em mong ước như thế nào về quê hương trong tương lai?6. Dàn bài Kể về thầy giáo cô giáo của em người quan tâm, lo lắng và động viên em học tậpa. Mở bàiGiới thiệu qua về thầy/cô giáo mà em sắp lại hoàn cảnh và ấn tượng khiến em kính trọng và quý mến cô/thầy Thân bàiMiêu tả đôi nét về thầy/cô giáo mà em quý mến. Nên tả những nét độc đáo và ấn tượng của thầy/cô về tính tình, tính cách của thầy/cô niệm sâu sắc nhất giữa em và thầy/cô giáo đó là gì?Nay đã lên lớp 6, tình cảm của em đối với thầy/cô giáo đó ra sao?c. Kết bài Nêu ra sự kính trọng và yêu mến khi không còn được học với thầy/cô giáo và em sẽ phấn đấu trong việc học tập để không phụ lòng thầy/ Dàn bài Kể về một người thân của em ông bà, bố mẹ, anh chị,…Dàn bàia. Mở bài- Giới thiệu về mẹ- Tình cảm chung về mẹb. Thân bài- Giới thiệu bao quáta Biểu cảm về ngoại hình- Mái tóc mẹ đen mượt và dài ngang vai ôm lấy khuôn mặt- Nước da mẹ ko trắng như bao người phụ nữ khác vì ngày xưa mẹ đã vất vả kiếm ra tiền để lo cho gia đìnhb Biểu cảm về tính tình, thái độ, sở thích, công việc- Mẹ dạy chị em tôi học bài, cách nói năng, cư xử với mọi người- Khi chị em tôi làm sai là mẹ lại nhẹ nhàng nhắc nhởc Kỉ niệm giữa mình và mẹd Biểu cảm trực tiếpc. Kết bài- Cảm nghĩ, tình cảm về mẹ- Lời hứa hẹn-HẾT-Các bạn đang xem hướng dẫn Viết bài tập làm văn số 3 , để học tốt Ngữ Văn 6, các em cần xem lại nội dung Soạn bài Kể chuyện tưởng tượng và chuẩn bị trả lời các câu hỏi trong phần theo chương trình học Ngữ Văn 6 phần Soạn bài Luyện tập xây dựng bài tự sự, kể chuyện đời thường là một nội dung quan trọng các em cần chú ý chuẩn bị nội dung ở trên, các em có thể tìm hiểu thêm phần Kể về những đổi mới ở quê em nhằm chuẩn bị cho bài học này. Ngày đăng 26/03/2014, 1740 làm tại lớp I. ĐỀ BÀI THAM KHẢO Đề 1 Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm,…. Đề 2 Kể một chuyện vui sinh hoạt như nhận lầm, nhát gan,…. Đề 3 Kể về người bạn mới quen do cùng hoạt đọng văn […] suy nghĩ về đời sống tình cảm gia đình trong chiến tranh qua truyện ngắn chiếc lược ngà, Csuy nghĩ của em về đức tính tự tin, hien tai la nguyen khi cua quoc gia, soạn lòng yêu nước, Van mau bai rung xa nu, ta ve mua xuan, bai van chung jminh cau tuc ngu that bai la me thanh conh, phan tich doan tholop lop may cao cung nho nhatrang giang cua huy can, giải thích câu tuc ngữ có chí thì nên, Bai văn ta canh mua hè làm tại lớp I. ĐỀ BÀI THAM KHẢOĐề 1 Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm,….Đề 2 Kể một chuyện vui sinh hoạt như nhận lầm, nhát gan,….Đề 3 Kể về người bạn mới quen do cùng hoạt đọng văn nghệ, thể thao mà quen, hoặc do tính tình của bạn,….Đề 4 Kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội, gặp các thiếu niên vượt khó,….Đề 5 Kể về những đổi mới ở quê em có điện, có đường, có trường mới, cây trồng,….Đề 6 Kể về thày cô giáo của em người quan tâm, lo lắng và động viên em học tập.Đề 7 Kể về một người thân của em ông bà, bố mẹ, anh chị,….II. GỢI Ý DÀN BÀIĐề 1 Tham khảo phần gợi ý dàn bài Bài tập làm văn số 2.Đề 2A. Mở Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu Thân bài. - Kể lại diến biến của câu chuyện.+ Thời gian địa điểm xảy ra câu chuyện?+ Tình huống đáng cười trong câu chuyện là gì?+ Câu chuyện kết thúc ra sao?- Em rút ra được điều gì từ câu chuyện đó?C. Kết bài Ấn tượng mà câu chuyện để lại trong em là gì?Đề 3A. Mở Giới thiệu khái quát về người Hoàn cảnh gặp gỡ giữa hai người ở đâu? vào lúc nào?B. Thân Kể lại buổi gặp gỡ đó do tình cờ hay do người khác giới thiệu.- Đặc điểm hay tính cách của người bạn đó có gì đặc biệt?- Em thích nét tính cách nào nhất ở người bạn đó?- Sau khi quen nhau, hai người đã đã cùng thi đua hay giúp đỡ nhau như thế nào để cùng có thành tích tốt hơn trong học Kết Tình bạn mới giúp em như thế nào trong học tập và trong cuộc sống?- Em suy nghĩ thế nào về tình bạn?Đề 4A. Mở Cuộc gặp gỡ diễn ra khi nào? ở đâu? với ai?B. Thân Kể các chi tiết trong buổi gặp gỡ ấy.+ Mở đầu cuộc gặp gỡ như thế nào?+ Diến biến cuộc gặp gỡ ra sao? các sự việc, không khí, quang cảnh,….+ Cuộc gặp gỡ kết thúc trong không khí như thế nào?- Ý nghĩa của cuộc gặp gỡ là gì?C. Kết Cuộc gặp gỡ để lại trong em những ấn tượng gì? Giúp em mở rộng hiểu biết và quan hệ ra sao?Đề 5A. Mở Giới thiệu khái quát về quê Thân Quê em trong quá khứ như thế nào?- Quê em ngày nay đã đổi mới ra sao?+ Quang cảnh?+ Nhịp sống?+ Tinh thần hăng say lao động?- Nhìn quê hương đổi mới, cảm giác của em thế nào?C. Kết Em mong ước như thế nào về quê hương trong tương lai?Đề 6 Tham khảo phần gợi ý dàn bài Bài tập làm văn số 2.Đề 7A. Mở Giới thiệu sơ lược về người mà em sẽ kể tên, tính cách,….B. Thân Đặc điểm và tính cách nổi bật của người mà em đang kể là gì?- Người mà em đang kể đã giúp đỡ bảo ban em như thế nào trong học tập và trong cuộc sống?- Tình cảm của em và người đó ra sao?- Có thể kể thêm về một kỉ niệm nào đó đáng nhớ nhất của em và người Kết Niềm hạnh phúc của bản thân khi có được một người ông bà, cha mẹ, anh chị, BÀI VIẾT THAM KHẢOBài ấy, nhà tôi ở ven một con suối nhỏ nước trong veo, vào những hôm trời nắng đẹp đứng trên bờ suối,tôi có thể nhìn thấu xuống tận dưới đáy, ở đó có những viên sỏi trắng tinh và cả những đàn cá trắng tung tăng bơi ngày, tôi cùng lũ bạn lại rủ nhau ra suối, đi men theo mép của con suối bắt ốc, nhặt đá trắng về để chơi đồ hàng. Và vui nhất là vào những ngày hè, chúng tôi thường trốn mẹ ra suối tắm. Thực ra con suối nhỏ nhưng có những đoạn rất sâu có thể ngập đầu người lớn. Và ở trên đó là chiếc cầu của nhà dân bắc qua để lấy lối đi vào thường lệ, buổi trưa ấy, chờ cho mẹ ngủ say tôi liền chạy sang nhà mấy thằng bạn học cùng lớp rủ chúng ra chỗ cầu nhà ông Quân chúng tôi thường đặt tên những chiếc cầu bằng chính tên nhà chủ đó. Buổi trưa trời nắng nóng như lửa đốt, được đắm mình trong dòng nước mát thì còn gì bằng. Bởi vậy nên vừa nghe tiếng huýt sáo báo hiệu quen thuộc của tôi, mấy thằng cũng vội vã lách cửa sau, nhanh chóng ra chỗ ra khỏi nhà, cả lũ chúng tôi chạy thật nhanh vì sợ cha mẹ phát hiện ra, bởi chúng tôi đều biết rằng nếu bị bại lộ chắc chắn đứa nào đứa nấy sẽ no phút sau, cây cầu và dòng nước mát đã hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi có ý kiến hôm nay sẽ không bơi bình thường như mọi khi nữa mà thi nhảy xa, tức là đứng trên cầu nhảy xuống, ai nhảy xa nhất sẽ là người thắng cuộc. ì oàm một hồi lâu đã chán, chúng tôi trèo lên một mỏm đá nằm nghỉ ngơi ngắm mây trời. Lúc này Thắng – thằng cha gan lì cóc tía nhất lên tiếng- Tớ nghĩ ra trò mới nữa Trò gì vậy?Cả lũ nhao nhao lên tiếng Chơi lặn, đứa nào lặn được lâu nhất tuần sau đi học sẽ không phải đeo lũ reo hò hưởng ứng nhiệt liệt. Trở lại chỗ chơi cũ, tôi nói- Bây giờ sẽ thi lần lượt từng đứa một, những đứa còn lại đứng trên bờ theo dõi bấm tôi phân công luôn vì Thắng là người đầu têu nên sẽ là người thử sức đầu tiên, cả bọn vỗ tay hưởng ứng. Quả thật trong nhóm Thắng luôn tỏ ra đàn anh hơn cả, hắn không những học giỏi mà mọi trò chơi hắn cũng chẳng bao giờ chịu thua chuẩn bị tinh thần xong, tôi hô- Một. Hai. Ba. Bắt đầu…ùm…Thắng đã nhảy khỏi cây cầu mất tăm trong dòng nước. Lũ chúng tôi reo hò tán thưởng và bắt đầu bấm giờ 1,2, 3, phút trôi qua sang phút qua vẫn chưa thấy Thắng nổi lên. Chúng tôi trầm trồ khen ngợi sựtài ba của Thắng. Sang đến phút thứ 4, tôi bỗng cảm thấy nóng ruột bởi bình thường nhiều lắm thì chỉ đếnphút thứ ba là chúng tôi đã chẳng thể nào chịu nổi. Thế mà đến giờ vẫn chưa thấy Thắng, mấy đứa kia cũng bắt đầu lo lắng, chỉ trong nháy mắt chẳng kịp bảo nhau câu nào mấy đứa bơi giỏi liền nhảy xuống, vừa lúc đó chúng tôi đã thấy Thắng trồi lên, khuôn mặt tái nhợt, thở lấy thở để, chúng tôi vội vàng dìu Thắng vào bờ. Người Thắng lúc này đã gần như lả đi. Phải mười phút sau Thắng mới lên tiếng- Chỉ cần một tích tắc nữa thôi là tao đi chầu thuỷ thần chúng mày Sao vậy, mọi ngày mày bơi, lặn giỏi lắm cơ ừ, thì tao vẫn tự tin như vậy, nhưng đúng lúc sắp chịu không nổi định trồi lên thì tao bị vướng vào chùm rễ cây mọc lan từ rừng ra cuốn chặt vào chân, tao cứ định trồi lên thì nó lại kéo tao xuống, may quá đúng lúc nghĩ rằng chết thật rồi thì bỗng dưng chân tao lại giật ra được và cố sức ngoi tiếng Thắng hổn hển kể, chúng tôi đứa nào đứa nấy đều khiếp sợ. Chờ cho Thắng đỡ mệt chúng tôi mới dám về nhà và câu chuyện này vẫn mãi là bí mật của lũ chúng tôi. Và đó là kỉ niệm sâu sắc nhất mà tôi nhớ mãi đấy các bạn hoàn cảnh gia đình em phải theo bố mẹ chuyển về thành phố sống. Vậy là mấy năm liền em vẫn chưa có dịp về thăm quê. Đến hè vừa rồi vì đạt giải Toán thành phố nên bố mẹ em thưởng cho em một chuyến về quê. Ngồi trên xe em vô cùng hồi hộp và tự hỏi sau mấy năm xa cách không biết bây giờ quê của em có gì thay đổi không, những người bạn của em ra sao có ai phải bỏ học không. Vì quê em ngày xưa nghèolắm, rất nhiều bạn chỉ học hết cấp một đã phải bỏ học đi chăn xe đưa em từ từ rẽ phải, đường vẫn êm ru, em cứ ngỡ vẫn là con đường của phố huyện nhưng bất chợt em nhìn thấy cây đa cổ thụ ở đầu đường. Ôi con đường của quê mình đây mà. Em sung sướng reo lên- Bố ơi, đường về quê không còn ổ gà như trước nữa gật đầu. mỉm cười- Con đường này làm từ năm ngoái con giác tôi nhớ lại cách đây mấy năm, ngày đó mỗi khi trời mưa, người dân làng tôi rất ngại ra phố huyện vì con đường sẽ vô cùng lầy lội, khó đi, có những đoạn phải dắt xe. Đi ra được đến phố thì người đã lấm lem đầy bùn đất. Thế mà bây giờ con đường ấy đã được thay thế bằng một con đường nhựa đen bóng láng. Tôi thấy người và xe qua lại có vẻ đông hơn trước rất nhiều. Từng đoàn xe đạp xe máy nối đuôi nhau, nhìn ai cũng tươi vui hớn về gần làng tôi càng ngạc nhiên vì sự thay đổi đến bất ngờ. Những ngôi nhà lá năm xưa giờ được thay thế bằng những ngôi nhà ngói sáng sủa đủ màu sắc, đây đó còn có những ngôi nhà hai, ba tầng như ởthành phố. Trong nhà cũng đầy đủ sa lông, tủ tường và trên tường cũng có những chùm đèn đủ màu sắc. Và đằng trước là những sân xi măng sạch bong phơi đầy lúa. Tôi nhớ trước đây người ta thường phơi lúa bằng sân đất cho nên dù có quét sạch đến mấy thóc vẫn đầy sạn và lúa phơi ở sân đất rất khó xe bon bon đưa tôi về đến tận sân nhà bác trai tôi. Căn nhà lá năm xưa cũng được thay thế bằng ngôi nhà hai tầng đồ lại cách đây chỉ vài năm, làng tôi vẫn thuần nông nghiệp. Mọi thứ người ta chỉ biết trông vào ruộng lúa, luống rau. Nhìn khắp nơi chỉ thấy những cánh đồng lúa xanh mát thẳng cánh cò bay, mở mắt họ đã rađồng, cặm cụi làm cho đến khi mặt trời lặn, sương đã vương áo họ mới trở về. Về đến nhà ai nấy lùa vội bát cơm là lên giường ngủ, chẳng biết đến xem phim, nghe ca nhạc là gì. Trẻ con như chúng tôi cũng phảilàm, cứ đi học về ăn cơm xong lại theo đàn trâu, đàn bò lên rừng. Tối về chỉ còn xếp sách vở vào cặp là đingủ nên chẳng mấy đứa học giỏi. Cuộc sống lúc đó bình yên nhưng nghèo bây giờ, tôi thấy mọi chuyện đã thay đổi, nhà nào cũng có tivi đầu đĩa. Ngay từ đầu xóm người ta đã nghe rộn rã tiếng hát từ những chiếc đài catxets, từ chiếc đầu đĩa phát ra. Thôn xóm trở nên rộn rã. Và tôi nghe bác tôi kể lại cứ đến mùa bóng đá thì xóm làng càng rộn rã hơn. Trai tráng trong làng tụ tập nhaungồi xem bóng đá. Họ xem rất vô tư vì không có cá độ như ở thành tiện đi lại cũng hiện đại hơn trước rất nhiều, trước đây khắp đường làng chỉ thấy toàn xe đạp, vậymà nay hầu như nhà nào cũng có xe máy để đi lại, có người còn đi xe máy khi ra ngoài đồng làm, họ dựng xe ở trên rất vui khi thấy các bạn của mình đều học lên lớp 6, các bạn ấy cũng rất chú tâm vào chuyện học hànhvới mơ ước sau này đỗ đại học và được lên thành phố học. Tôi thầm nghĩ Nếu sau này chúng tôi lại đượchọc đại học cùng nhau thì vui biết mấy…Quê hương tôi mọi thứ đã đổi thay, trong bóng chiều thướt tha từng đàn trâu no tròn đủng đỉnh về chuồng, đằng xa từng đoàn người gánh lúa về, bước chân thoăn thoắt, tiếng cười nói râm cảnh ngày càng tươi đẹp hơn khi xen lẫn những cánh đồng xanh bao la, những vườn cây đầy hoa trái là những ngôi nhà xây đủ màu sắc. Xa xa, từng đàn cò trắng bay trong ánh nắng vàng rực quê hương đi lên nhanh chóng, tôi cũng thấy rạo rực vô cùng. Tôi chỉ mong học hành thật tốt để nhanh chóng trở về làm giàu đẹp hơn cho quê tôi ở nông thôn nhưng tôi lớn lên ở thành phố. Từ bé đến giờ, tôi mới chỉ được về quê có một lần. Nhưng lần ấy đã xa xôi lắm rồi, tôi chẳng còn nhớ điều gì nữa. Chả là lúc ấy tôi còn quá bé mà. Tuần vừa qua, tôi thật bất ngờ khi được bố mẹ cho về quê chơi ngày chủ nhật. Chuyến đi đã để lại trong tôi bao kỷ niệm khó đêm hôm trước, tôi gần như không ngủ. Tôi cứ nằm mà tưởng tượng về quê nội. Tôi chỉ nhớ mang máng đó là một vùng quê nghèo ở miền trung du. Sáng sớm tàu đã chạy, tôi nghủ lăn trong lòng mẹ vì mệt quá. Lúc tỉnh dậy bước chân đầu tiên từ tàu bước xuống là bước chân tôi đi vào nhà nội. Ngôi nhà nằm ngay cạnh đường tàu, ba gian cũ kỹ, được xây bằng thứ gạch mà lâu ngày đã bị đám rêu làm cho ngảmàu xanh. Trước mặt ngôi nhà là cánh đồng lúa mới gặt xong, những gốc lúa trơ ra phơi mình dưới những cơn gió heo cơm trưa xong, bố mẹ bắt tôi đi ngủ như ở trên thành phố. Đến chiều, tôi mới được mẹ cho đi chơi cùng các anh chị ở ngoài đồng. Một khung cảnh rộng mênh mông bát ngát nhìn mỏi mắt ở phía xa cũng chỉ thấy núi và mây trắng chứ không như thành phố chỉ thấy toàn nhà tầng và cao ốc. Đang cắm đầu đuổi theo con cào cào có cặp cánh màu xanh đỏ, tôi bỗng lao sầm vào một cậu bé trông người nhỏ nhắn hơn tôi khiến cậu bật phăng chiếc chạt bò. Tôi vội vàng- Xin lỗi cậu! Cậu có sao không?- Không! Em không sao! Còn anh?- Mình cũng không saoBây giờ tôi mới có dịp quan sát kỹ người bạn cậu người nhỏ nhắn nhưng nhìn khuôn mặt xem chừng không ít tuổi hơn tôi. Nước da cậu đen nhém nhưng đôi mắt sáng có vẻ rất thông minh. Tôi chủ động làm quen- Mình tên là Hải, mới về đây thăm ông bà nội. Còn bạn tên gì? Bạn bao nhiêu tuổi?- Em tên là Minh, em 12 Vậy hả? Thế là chúng mình cùng tuổi với niềm nở của Minh không ngờ đã khiến một cậu bé khó tính như tôi nhanh chóng hoà nhập với đồng quê. Minh đã chỉ cho tôi bao thú chơi ttong buổi chiều ngắn ngủi. Những thú chơi ấy đến trong mơ tôi cũng chẳng bao giờ có thể nghĩ ra. Phải chăng vì thế mà tôi đã trở thành khó tính. Và vì thế mà giờ đây tôi mới phải đeo cặp kính cận nặng nề với một mớ kiến thức không sao tiêu thụ nổi. Minh kể cho tôi biết, cậu cũng là học sinh giỏi toàn diện của trường nhưng so với tôi, Minh còn biết bao nhiêu thứ khác. Minh dạy tôi biết bắt dế đồng rồi cho một cái hộp đề chơi trò chọi dế, dạy cách thả diều, dạy cách nghe tiếng sáo để phân biệt diều nhỏ, diều to… Tóm lại ở Minh, tôi thấy như có một kho những trò chơi mà tuổi thơ những ai lớn lên ở thành phố không bao giờ biết chiều ngắn ngủi trôi đi nhanh chóng. Tôi chia tay người bạn mới quen để về thành phố. Trước khi điMinh còn cho tôi một chiếc diều. Tôi cầm chiếc diều lấy làm thích thú mặc dù đem về thành phố nhà mình chẳng biết sẽ thả ở đến nhà, thỉnh thoảng tôi lại viết thư về quê hỏi thăm Minh. Tôi hay kể cho Minh nghe chuyện phố phường, còn Minh lại bù đắp cho tôi những trống rỗng của tuổi thơ. Minh là người bạn mà tôi quen gần đây nhất. Tôi thật không ngờ ở cái nơi xa xôi ấy, tôi lại có được một tình bạn sâu sắc và thân thương đến vậy!Các từ khóa trọng tâm " cần nhớ " của bài viết trên hoặc " cách đặt đề bài " khác của bài viết trên• bai van mau lop 6 ke ve mot em be• 1 doan van noi ve mot nguoi ban• mo bai van ban di• mot so bai van ta ban than• nhung bai tap lam van mau lop 3• nhung bai tap lam van ta ve nhung doi moi o que em danf o• nhung bai van hay ke lai cau chuyen dang nho cua ban than• nhung bai van hay noi ve chuyen xe ve tet• nhung mo bai cua bai van ta nguoi ban than hay nhat• ta bai van chuyen hoc tap trong hoc ki 1, . giác của em thế nào? C. Kết bài. - Em mong ước như thế nào về quê hương trong tương lai? Đề 6 Tham khảo phần gợi ý dàn bài Bài tập làm văn số 2. Đề 7 A. Mở bài. - Giới thiệu sơ lược về người. GỢI Ý DÀN BÀI Đề 1 Tham khảo phần gợi ý dàn bài Bài tập làm văn số 2. Đề 2 A. Mở bài. - Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu chuyện. 1. Thân bài. - Kể lại diến biến của câu chuyện. + Thời gian. thành tích tốt hơn trong học tập. C. Kết bài. - Tình bạn mới giúp em như thế nào trong học tập và trong cuộc sống? - Em suy nghĩ thế nào về tình bạn? Đề 4 A. Mở bài. - Cuộc gặp gỡ diễn ra khi nào? - Xem thêm -Xem thêm Viết bài tập làm văn số 3 Lớp 6 - văn mẫu, Viết bài tập làm văn số 3 Lớp 6 - văn mẫu,

tap lam van so 3 lop 6